Giao lưu văn hóa

KÍ SỰ - CẢM NHẬN VỀ CHUYẾN NGOẠI KHÓA HÈ KHÁM PHÁ VĂN HÓA QUẢNG CHÂU 2012

KÍ SỰ - CẢM NHẬN VỀ CHUYẾN NGOẠI KHÓA HÈ

KHÁM PHÁ VĂN HÓA QUẢNG CHÂU 2012

Nguyễn Hữu Công A16841

Ngày 1: 28/7/2012

   1. Khởi hành từ trường Đại học Thăng Long.

   2. Hoạt động trên xe ô tô.

   3. Nghỉ dừng chân tại thị trấn Mẹt.

   4. Làm thủ tục xuất cảnh sang Trung Quốc tại cửa khẩu Hữu Nghị Quan.

   5. Tới Bằng Tường – Trung Quốc (ăn trưa tại nhà hàng Quyên Quyên).

   6. Tới Nam Ninh (ăn tối).

   7. Ra ga tàu.

   8. Hoạt động trên tàu.

 

Ngày 2: 29/7/2012

   1. Tới Quảng Châu (ăn sáng)

   2. Tham quan, giao lưu với trường Đại học Ngoại ngữ Ngoại thương Quảng Đông tại Quảng Châu.

   3. Ăn trưa tại nhà hàng Tam Quyên.

   4. Nhận phòng tại khách sạn Cẩm Giang.

   5. Tới đại siêu thị Tee Mall bằng tàu điện ngầm.

   6. Ăn tối tại nhà hàng Bảo Yến.

   7. Tham quan tháp truyền hình Quảng Châu.

   8. Nghỉ đêm tại khách sạn Cẩm Giang.

 

Ngày 3: 30/7/2012

     1. Ăn sáng tại khách sạn.

     2. Khám phá công viên Trường Long.

     3. Ăn tối.

     4. Du thuyền trên sông Châu Giang.

     5. Tham gia cuộc thi chinh phục hệ thống tàu điện ngầm (từ bến thuyền về đến khách sạn).

     6. Nghỉ đêm tại khách sạn Cẩm Giang.

 

Ngày 4: 31/7/2012

     1. Ăn sáng tại khách sạn.

     2. Làm thủ tục trả phòng.

     3. Tham quan cơ sở kinh doanh, chế tác đá quý.

     4. Đi mua sắm trên đường Bắc Kinh.

     5. Đi chợ Bạch Mã.

     6. Ra ga tàu.

     7. Hoạt động trên tàu.

 

Ngày 5: 1/8/2012

   1. Ăn sáng ở Nam Ninh tại nhà hàng Hai Cach La Tu.

   2. Đi tham quan công viên Nam Hồ.

   3. Đến thăm cơ sở ngọc trai – sản phẩm độc đáo và nổi tiếng tại Nam Ninh.

   4. Tới Bằng Tường (ăn trưa tại nhà hàng Quyên Quyên)

   5. Làm thủ tục nhập cảnh về Việt Nam tại cửa khẩu Hữu Nghị Quan.

   6. Về tới Đại học Thăng Long.


KÍ SỰ - CẢM NHẬN THÚ VỊ VÀ KĨ NĂNG BỔ ÍCH

THU ĐƯỢC TỪ CHUYẾN ĐI NGOẠI KHÓA HÈ QUẢNG CHÂU 2012

 

Ngày 1: 28/7/2012

I.1. Đoàn khởi hành từ trường Đại học Thăng Long

Mang trong mình một niềm phấn khởi, háo hức, ai nấy cũng rất hào hứng với chuyến đi. Tiếng gọi nhau í ới rộn vang khắp cả khu trường trong lúc mới tờ mờ sáng (khoảng 4h30 đến 5h00). Người chạy đi, người chạy lại, người gọi nhau góc này, người gọi nhau góc kia. Nhóm này hội ý nhanh ở một góc, nhóm nọ phân công công việc cụ thể cho từng thành viên. Một không khí thật sôi nổi, nhộn nhịp có lẽ mình sẽ không bao giờ quên được. Ấn tượng nhất đối với mình là sự nhiệt tình và sự quan tâm tới Đoàn của thầy Kim – phó chủ tịch Hội đồng quản trị nhà trường. Thầy có mặt ở trường từ rất sớm, lúc trời còn tờ mờ tối để lo cho Đoàn.  

I.2 Trên xe

Sau lời phê bình của cô Giang khi không làm tròn nhiệm vụ take care (chăm sóc khách) là giúp các thầy cô, phụ huynh mang hành lí ra xe. Thoáng chốc tự thấy hối hận khi đã nhận nhiệm vụ take care và sau đó là phải viết bài cảm nhận cho chuyến đi J. Nhưng rồi cũng nhanh quên vì chuyến đi đầy thú vị phía trước. Nhiệm vụ take care còn khá mới mẻ đối với những ai lần đầu làm, hơn nữa là hơi khó nhớ tên các khách VIP (phụ huynh, người nhà sinh viên, giáo viên, HDV và tình nguyện viên phía bạn, bác tài xế…) nên phải hỏi đi hỏi lại thầy Hiếu tên của các VIP trong Đoàn. Sau đó phải cần thầy Hiếu chỉ dạy và hướng dẫn một chút. Thầy nói rằng việc này không khó, chỉ là do mình chưa quen thôi và thầy đã nhiệt tình chỉ dạy cho mình những điều cơ bản về nhiệm vụ của mình cần phải thực hiện khi ở trên xe như cách để nhớ tên của các khách VIP trên xe cần có bản ghi kí hiệu chỗ ngồi của họ theo thông lệ và nghiệp vụ của hướng dẫn viên quốc tế. Kĩ năng này đối với mình khá là mới mẻ và thú vị, may mà có chương trình ngoại khóa hè này mà mình mới được biết đến.

Ví dụ: người ngồi ở hàng ghế thứ 2 bên tay phải và ở phía trong sẽ kí hiệu là 2RI (2 right in), người ngồi hàng ghế thứ 3 bên tay trái và ở phía ngoài se kí hiệu là 3LO (3 left out). Cần phải lịch sự, tế nhị trò chuyện và làm quen với các khách VIP, khi đến chặng dừng chân sắp tới thì cần hỏi xem họ muốn ăn gì rồi thông báo với anh Đạt HDV để đăng kí suất. Và nhiệm vụ quan trọng của take care là cần kiểm tra số lượng khách VIP mỗi khi lên xe để tránh bỏ sót ai đó. Các khách VIP, đặc biệt là các bác phụ huynh sinh viên cảm thấy rất ấn tượng với sự chu đáo trong cách thức tổ chức và sắp xếp, phân công nhiệm vụ cho sinh viên bọn mình; để sinh viên bọn mình được thực hành những kĩ năng nhóm rất chuyên nghiệp như vậy.

Sau đó có ngồi tâm sự với thầy thì biết rằng các thày cô trường mình đã phải rất vất vả sớm tối để lo cho chuyến đi của bọn mình được trọn vẹn. Thầy Hiếu và cô Giang thường xuyên phải làm việc cho tới tối muộn để lo thủ tục, giấy tờ cho Đoàn. Ví dụ như việc hoàn thành cuốn Guide book để phát được tới tận tay từng sinh viên thì thầy Hiếu và cô Giang phải làm việc không nghỉ, cứ 1 người đọc một người gõ vào máy tính, làm cho đến tối mịt mới xong. Thầy Phương, thầy Tự cũng phải lo thu nhận Hộ chiếu của sinh viên để chốt danh sách Đoàn. Kể cả ngày nghỉ cũng phải đến để nhận hộ chiếu của sinh viên cho kịp thời gian làm thủ tục của Đoàn. Qua đây mình cũng học được rất nhiều từ sự nhiệt tình, hết lòng vì công việc chung của cả Đoàn tham gia chương trình Ngoại khóa hè của thầy Hiếu, cô Giang, thầy Phương và thầy Tự và cũng thực sự thông cảm cho sự vất vả của thầy cô.

I.3 Nghỉ dừng chân tại thị trấn Mẹt để cả đoàn ăn sáng.

Tại đây giá cả phù hợp với đồ ăn. Phần phục vụ khá là ổn.

Sau bữa sáng cả Đoàn lại lên xe tiếp tục hành trình. Và sau khi đã nạp năng lượng đầy đủ cho bữa sáng thì không khí bắt đầu náo nhiệt hơn. Anh Duẩn HDV phía Trung Quốc đã bắt đầu khai mào phần văn nghệ trên xe, sau đó là sự hưởng ứng nhiệt tình của các bạn nhóm 5 là Đức Anh nhóm trưởng, em Tính, bạn Linh Chi nhóm trưởng nhóm 6 và mình đều đua nhau lên hát làm cho không khí trên xe vô cùng sôi nổi. Các bạn nhóm 5 là những người tích cực nói nhất ở trên xe với những câu chuyện cười và những lời trêu đùa hồn nhiên đã làm cho không khí thực sự là tuyệt vời. Lúc đó mình chỉ muốn hát, hát mãi thôi. Không khí trên xe sôi nổi quá khiến mình chẳng muốn dừng tẹo nào. Thật là vui!

 

kysu1

Khung cảnh thật sôi nổi và náo nhiệt trên xe

kysu2 

I.4 Tại cửa khẩu Hữu Nghị Quan.

Mọi người trong đoàn đều tuân thủ đúng theo sự hướng dẫn của các thầy cô, HDV và quy trình xuất nhập cảnh. Sau hồi kiểm tra gay gắt của bên hải quan Trung Quốc cả đoàn đã tập trung lại bên kia biên giới. Một quang cảnh vô cùng khác biệt so với bên kia phía biên giới Việt Nam, tôi cảm thấy rất bồi hồi, xúc động khi lần đầu tiên đặt chân lên lãnh thổ của một quốc gia khác và đứng nhìn về phía Tổ quốc thân yêu. Việc làm ngay sau đó là tôi gọi điện về cho gia đình thông báo rằng tôi đã đặt chân sang nước bạn một cách an toàn, suôn sẻ. Tất cả mọi người trong Đoàn đều hồ hởi chụp những bức ảnh để ghi lại kỉ niệm tại đây và để lưu giữ kỉ niệm đáng nhớ này.

 

 kysu3

Kỉ niệm nhóm 6 – GLVH Quảng Châu 2012

I.5 Bằng Tường

Tiếp theo cả đoàn đi đến thị trấn Bằng Tường. Vừa mới đến Bằng Tường tôi đã được chứng kiến các cửa hàng buôn bán ở đây đã mở cửa khá nhiều với sale giảm giá khắp nơi. Nhưng vì nghe theo lời dặn dò của các thầy cô lúc còn ở nhà, nên không có ai mua hàng ở đây cả mà chờ sẽ đổ bộ “quét hàng” ở Quảng Châu. Và cả đoàn ăn trưa tại nhà hàng Quyên Quyên, rất nhanh chóng dù có mệt và đói nhưng một số bạn vẫn chụp được mấy kiểu ảnh kỉ niệm ngay khi xuống xe. Nhóm take care cùng với hướng dẫn viên chỉ dẫn và sắp xếp chỗ ngồi cho các thầy cô, phụ huynh và các bạn trong đoàn. Phong cách phục vụ của nhà hàng rất chuyên nghiệp: thức ăn nóng hổi được mang đến nhanh nên thực khách không phải chờ đợi lâu. Có một điều là đoàn ăn để lại nhiều quá gây lãng phí nên các thầy cô có phê bình.

I.6 Nam Ninh

Sau bữa trưa tại Bằng Tường cả đoàn tiếp tục đi Nam Ninh. Thành phố Nam Ninh rất đông người qua lại, hầu hết các chung cư ở đây được xây dựng theo phong cách mái cổ.

kysu4 

Tới Nam Ninh cả đoàn đi bộ đến khách sạn Hai Cach La Tu để ăn tối trước khi lên tàu, trên đường cũng có những người bán hàng rong, trong đó có những bà cụ già với gánh hoa quả làm tôi nhớ đến bà cụ bán nước gần Hồ Gươm.

Bữa tối tại khách sạn Hai Cach La Tu nhóm take care cùng HDV tiếp tục chỉ dẫn và xếp chỗ ngồi cho thầy cô và các bạn. Có một điều thật đáng chú ý là tại quầy lễ tân có ghi là bỏ đồ ăn thừa 200gr trở lên bị phạt 100 tệ . Đây là một trong những cách khuyến khích thực khách nên có ý thức hơn trong cách ăn uống tránh gây lãng phí. Tuy nhiên dòng chữ khuyến cáo này lại được in bằng tiếng Việt, điều này cũng khiến tôi cảm thấy đôi chút xấu hổ vì như thể dòng chữ này đang nhắc nhở chính bản thân tôi vậy. Tôi nghĩ rằng đây cũng là điều mà người Việt chúng ta cần lưu ý trong cách ăn uống của mình, tránh lãng phí.

I.7 Ra ga tàu và sinh hoạt trên tàu.

Sau bữa tối tại khách sạn Hai Cach La Tu cả đoàn đi bộ ra ga tàu. Tại nhà ga công việc kiểm tra, soát vé cũng rất nghiêm ngặt. Ai cũng phải bỏ riêng hành lí của mình ra để kiểm tra, nhân viên nhà ga dùng máy soi kiểm tra kim loại với phóng xạ. Và đến lúc này dường như mọi người đều đã thấm mệt nhưng vẫn luôn nở nụ cười trên môi như muốn xóa tan đi sự mệt mỏi đó. Công việc của take care lúc này cũng không vất vả lắm vì lúc này mọi người trong đoàn đều có ý thức tự bảo quản hành lý cá nhân của mình.

Trên tàu mỗi khoang có 6 giường chia làm 2 bên, mỗi bên có 3 tầng giường. Tuy đã mệt nhưng mọi người trong đoàn đều rất vui, đặc biệt là việc trao đổi chỗ ngủ cho nhau như một cuộc “mua bán”, thương lượng rất nhộn nhịp, tạo ra một nét riêng cho đoàn của chúng ta. Thỉnh thoảng các nhân viên trên tàu đi một lượt với chiếc xe đẩy chứa đầy hoa quả đủ các loại: mận, đào, chuối, nho… giá 10 tệ/khay. Hay chiếc xe khác chứa đồ ăn và nước uống đủ để thỏa mãn phần nào nhu cầu của hành khách trên tàu. Và việc không thể thiếu đó là những cuộc giao lưu trò chuyện, ca hát giữa các khoang với nhau, giữa các toa với nhau. Đông vui nhất là phải kể đến các toa có các thầy cô, đoàn HDV tình nguyện và các bạn sinh viên, ai cũng cầm trên tay một lon bia, rôm rả những câu chuyện trên tuyến hành trình đã qua và những câu chuyện cười vỡ bụng của anh Chiến HDV Trung Quốc. Phần sôi nổi không thể thiếu đó chính là phần ca hát tạp kĩ với các diễn viên bất đắc dĩ không ai khác chính là các thầy cô, HDV tình nguyện và sinh viên cùng nhau giao lưu, trong đó giọng hát của anh Huy HDV vừa trầm vừa ấm, đầy năng lượng cất lên với bài Bến Thượng Hải thật là bi hùng làm sao! Hay như giọng của cô Thủy trưởng đoàn HDV tình nguyện phía Trung Quốc khi hát về Hà Nội thật da diết. Vui thì vui như vậy nhưng tất cả mọi người đều ngủ nghỉ đúng giờ để đảm bảo sức khỏe cho chuyến hành trình vào sáng hôm sau.

 

 kysu5

Giao lưu tối đầu tiên trên chuyến tàu Nam Ninh – Quảng Châu (thật là vui )

Ngày 2: 29/7/2012

II.1 Quảng Châu.

Quảng Châu là thành phố lớn nhất miền nam Trung Quốc, và là thành phố lớn thứ ba trong nước chỉ xếp sau Bắc Kinh và Thượng Hải. Quảng Châu được gọi là “cửa ngõ phía nam” của Trung Quốc, đồng thời cũng là một thành phố nổi tiếng về lịch sử, văn hóa và có nền kinh tế phát triển nhất ở Trung Quốc.

Tới Quảng Châu, Đoàn tập trung ăn sáng thưởng thức các món ăn sáng truyền thống của Trung Quốc như trứng luộc, cháo quẩy, bánh bao, mỳ xào, bánh bò … rồi sau đó đi tham quan trường Đại học Ngoại ngữ Ngoại thương Quảng Đông.

Trường nằm dưới chân núi Bạch Vân hùng vĩ của thành phố Quảng Châu, khuôn viên trường rộng lớn với rất nhiều cây xanh đan xen với những khu nhà học và khu ký túc xá dành cho sinh viên Trung Quốc và du học sinh quốc tế.

 

kysu6

Đoàn trường Thăng Long tới tham quan trường Đại học Ngoại ngữ Ngoại thương Quảng Đông

 

kysu7

Thư viện trường

 

kysu8

kysu9 

Đoàn tham quan khuôn viên trường ĐH Ngoại ngữ Ngoại thương Quảng Đông

II.3 Ăn trưa tại nhà hàng Tam Quyên.

Sau chuyến thăm và giao lưu với trường Đại học Ngoại ngữ Ngoại thương Quảng Đông, Đoàn ăn trưa tại nhà hàng Tam Quyên. Vẫn là phong cách phục vụ hết sức chuyên nghiệp và không để thực khách phải chờ đợi lâu. Nhóm take care cùng HDV đã hướng dẫn và mời phụ huynh, thầy cô cùng các bạn vào vị trí bàn ăn. Mọi người vẫn không quên chụp ảnh lại những món ăn đặc sắc của Quảng Châu, lần này bữa ăn có thêm bia để uống nên không khí vui hẳn lên nhất là bàn ăn có thầy Phương và thầy Tự. Hai thầy rất vui tính và hài hước với những câu chuyện khó có thể nhịn được cười.

II.4 Nhận phòng ở khách sạn.

Sau bữa trưa tại nhà hàng Tam Quyên, cả đoàn lên xe về khách sạn nhận phòng. Có điều đáng lưu ý ở đây là chiến thuật vô cùng hợp lý mà cô Giang, thầy Hiếu có chia sẻ với sinh viên: Ban tổ chức đã quyết định lựa chọn ăn trưa trước rồi mới về khách sạn nhận phòng chứ không phải nhận phòng xong rồi mới đi ăn trưa để tránh việc sau khi nhận phòng mọi người mải nghỉ ngơi tắm rửa, chậm ăn trưa hoặc bỏ bữa trưa gây ảnh hưởng đến chương trình chung của cả đoàn. Đoàn nhận phòng và ở tại khách sạn từ 13h30 và đến 14h30 phải tập trung ở sảnh chính để tiếp tục chương trình tham quan Quảng Châu bằng phương tiện tàu điện ngầm (đây là một trong những nội dung mà nhà trường đặt ra muốn chúng tôi được trải nghiệm và đạt được mục tiêu sẽ đi thành thạo trên các tuyến tàu điện ngầm để có thể chủ động, tự tin khám phá các điểm đến khác nhau trên thế giới). Và với quãng thời gian ít ỏi 1 tiếng vừa nhận phòng, thu xếp hành lý, tắm rửa với một đoàn lớn (hơn 160 người) chỉ có 3 thang máy để phục vụ thì đây là một thử thách chạy đua với thời gian cho mọi người trong đoàn. Một số bạn nam đã chọn cầu thang bộ thay vì phải chờ đợi, khổ nỗi lên đến tầng 3 thì cửa lên bị khóa, tưởng như là phải vác hành lý quay lại thì may mắn là có cô quản lý mở cửa cho nên đã về được phòng.

II.5 Đi tới đại siêu thị Teemun bằng tàu điện ngầm.

Đúng 14h30 cả đoàn đã tập trung đông đủ tại sảnh khách sạn (các bạn rất đúng giờ J), theo sự chỉ dẫn của HDV đoàn bắt đầu đi bộ đến hầm tàu điện ngầm. Lúc này là giữa trưa, trời nắng rất to nhưng vẫn không cản nổi bước chân của mỗi người. Trên đường đi có mấy cụ già tình nguyện làm lao công quét dọn đường phố giữa trưa trời nắng thế này thật đáng nể và đáng khâm phục. Khi xuống hầm tàu điện ngầm tôi thấy choáng ngợp vì đây là lần đầu tiên được thấy cả một thế giới hiện đại dưới lòng đất, một thế giới hoàn toàn khác, những trang thiết bị hiện đại, người người đi lại tấp nập (như thế này mới thấy chiến lược sâu xa của nhà trường. Tôi nghĩ, trường mình nên tích cực tổ chức thêm nhiều chuyến ngoại khóa ra nước ngoài cho sinh viên hơn nữa, để chúng mình có thêm nhiều cơ hội tiếp xúc với những công trình văn minh, hiện đại C). Có lẽ đây là chuyến đi tàu điện ngầm đầu tiên của chúng tôi nên ban tổ chức đã mua vé cho cả đoàn do vậy không phải mất nhiều thời gian xếp hàng mua đồng xèng, đoàn đã lên tàu một cách nhanh chóng. Lần đầu tiên đi tàu điện ngầm quả là một trải nghiệm thú vị và có đôi chút lo lắng, đôi khi thấy một chút căng thẳng của chị Tuệ Anh HDV Trung Quốc và một số bạn khác. Mọi người trong đoàn nhớ ngay lại bài học quan trọng của thầy Hiếu về cách thức đi tàu điện ngầm, tự tin chỉ cho nhau là phải đứng đúng vị trí của người lên, để nhường lối cho người trên tàu xuống trước, lên tàu rồi thì suỵt suỵt nhau hàm ý phải giữ trật tự thể hiện sự văn minh, lịch sự nơi công cộng. ^^ Nhưng thật ra mình lại trở thành người nghiêm túc quá vì người dân bản địa họ cứ thao thao nói chuyện đấy thôi, chỉ có điều là không nên nói to quá.

Sau khi qua mấy chặng ga (cả ga đi thẳng lẫn ga chuyển tiếp) thì cả Đoàn đã đến nơi, nhưng có một sự cố nhỏ là lạc mất em Tính của nhóm 5, hóa ra là lúc xuống em ra nhầm bên ở ga trung chuyển nên ở ngay phía bên kia đường ray. Và phải chờ cho chuyến tàu tiếp theo tới em Tính mới chạy qua từ bên kia sang bên này được, cũng may lúc đó vắng người chứ không chưa kịp chạy qua mà tàu chạy sang ga khác thì khổ. Đúng là một kinh nghiệm thật đáng nhớ, bất cứ việc gì xảy ra cũng cần phải bình tĩnh để tìm cách giải quyết tốt nhất, chứ lúc đó mà hoảng loạn lên chạy lung tung rồi lạc, rồi không bảo đảm an toàn thì rất ảnh hưởng tới bản thân và cả đoàn. Mình đã rút ra được kinh nghiệm qua trường hợp của em Tính: xuống ga trung chuyển mà muốn đi tiếp sang tuyến khác thì phải xuống cửa bên phải, còn xuống ga lẻ thì sẽ ra cửa phía bên trái C.

Cả đoàn đi bộ một đoạn đã tới được đại siêu thị Teemun

 

kysu10

Quang cảnh trong Đại siêu thị Tee Mall

Tại đây các gian hàng được bố trí rất hoành tráng, đẹp mắt, ấn tượng và đặc biệt sales rất nhiều. Ở đây mình rất ấn tượng với cách kí hiệu sales độc đáo và mang đúng phong cách Trung Quốc ngược với tất cả các trung tâm mua sắm khác trên thế giới. Ví dụ kí hiệu số 3 nghĩa là giảm giá 70%, kí hiệu số 8 nghĩa là giảm giá 20%. Nhìn chung cách phân loại hàng hóa, trang trí đều rất công phu và chuyên nghiệp. So với Vincom tại Việt Nam thì có nhỉnh hơn đôi chút. Rất may tại Teemun tôi có sử dụng được tiếng Anh để trao đổi thông tin với người bán hàng cụ thể là tại gian hàng máy ảnh Canon và Macbook Air. Hay ở chỗ là mình chỉ cần phải nói vài câu tiếng Anh thôi còn người bán hàng phải nói khá nhiều để diễn đạt được ý của họ. Và mình biết trình độ tiếng Anh của họ không hơn gì mình mấy nên mình rất tự tin nói tiếng Anh với họ. Sau một hồi trao đổi bằng tiếng Anh, tôi mới hỏi tên người bán bằng tiếng Trung thì họ ngạc nhiên hỏi tôi là người Trung Quốc phải không. Phải chăng người Việt nói tiếng Trung không khác gì người Trung Quốc nói tiếng Trung. ^^

Đến giờ quay lại điểm tập kết của cả đoàn, trên đường đi lúc vừa xuống cầu thang thì đột nhiên có một người phụ nữ trông khá lịch sự tay bế một em bé chạy lại nói điều gì đó và đưa cho tôi đứa trẻ. Một phần là tôi đang vội và cũng thấy ghê ghê nên lắc đầu nói No…No… Wo bu zhidao… xua tay và đi thật nhanh, người phụ nữ theo tôi vài mét rồi mới chịu buông tha. Nghĩ lại lúc đó nếu bế đứa bé thì không biết có điều gì xảy ra, họ lại vu mình tội bắt cóc trẻ em thì chết dở. Cho nên ở nơi đất khách quê người mà mình cứ nhân từ một cách mù quáng là coi như chuốc vạ vào thân.

II.6 Ăn tối tại nhà hàng Bảo Yến

Được thưởng thức những món ăn ngon và hấp dẫn.

II.7 Tham quan tháp truyền hình Quảng Châu

kysu11 

Tháp truyền hình quả là công trình kiến trúc đồ sộ, ấn tượng. Tháp có 7 màu thay đổi liên tục. Tới đây ai đó chỉ biết há hốc miệng và ngẩng mặt lên trời chiêm ngắm vẻ đẹp lộng lẫy và hoành tráng của Tháp truyền hình. Chẳng ai nói được câu gì, chỉ nghe được những tiếng suýt soa, thán phục. Chỉ có hai từ “tuyệt vời” để miêu tả tháp truyền hình Quảng Châu.

II.8 Nghỉ đêm tại khách sạn.

Với những người không lên tháp thì đã về khách sạn lúc 21h20. Vào thời gian này lượng người qua lại không nhiều lắm. Tôi cùng nhóm bạn và anh Duẩn HDV rủ nhau đi bộ tham quan thành phố lúc về đêm. Mọi người đi tìm quán ăn nhỏ để ăn đêm. Tuy được các bác xe ôm, bác bảo vệ, những người đi đường chỉ dẫn nhưng thật không may là chẳng có quán ăn nào vừa ý. Cuối cùng thì cả nhóm lại vào ăn bánh chẻo tại quán gần khách sạn với giá 4 tệ/khay 10 cái. Đúng là “xa tận chân trời gần ngay trước mắt”.

Ngày 3: 30/7/2012

III.1 Ăn sáng tại khách sạn.

III.2 Tham quan, khám phá khu vui chơi giải trí công viên Trường Long.

kysu12 

Công viên Trường Long có 3 khu chính rất rộng lớn là công viên cảm giác mạnh, công viên nước và công viên kỉ Jura.

Trải nghiệm cảm giác mạnh thì thật là tuyệt vời và khó có thể diễn tả hết được. Lúc đầu chưa quen thì người có thể bị cứng nhưng về sau khi thả lỏng người thì mới cảm nhận hết được sự thú vị của mỗi trò chơi. Có một kinh nghiệm là mọi người rất hay tập trung ngay tại trò chơi đầu tiên do vậy tại đó có rất nhiều người chờ đợi. Ai tinh ý hơn sẽ tránh các trò chơi có đông người đợi và tới những điểm chơi có ít người trước rồi sau đó mới quay trở lại. Như vậy sẽ chơi những trò chơi ở trong trước rồi ra ngoài sau. Một kinh nghiệm cực quan trọng đấy nhé các bạn.

III.3 Ăn tối

III.4 Du thuyền trên sông Châu Giang.

kysu13 

Cảnh đẹp về đêm hai bên bờ sông thật lung linh, huyền ảo. Ấn tượng nhất về sự hoành tráng lung linh muôn sắc màu của hệ thống đèn laser sáng rực dọc hai bên bờ sông khiến cho thành phố Quảng Châu về đêm thật đẹp và thơ mộng.

III.5 Tham gia cuộc thi chinh phục hệ thống tàu điện ngầm (từ bến thuyền về đến khách sạn)

Sau khi du thuyền trên sông Châu Giang, cả đoàn đi bộ một đoạn là đến hầm tàu điện ngầm. Lúc này mọi người mới được thực sự tự mình trải nghiệm đi tàu điện ngầm khi phải tự xác định điểm mình đang đứng, xác định vị trí khách sạn sau đó chọn line đi. Không khí của việc chọn mua xèng rất đông vui và náo nhiệt, ai cũng muốn nhanh chóng để có thể thao tác mua vé và được lên tàu. Việc lên tàu và đến điểm ga đã định không khác mấy so với việc đã được hướng dẫn đi tàu điện ngầm tới đại siêu thị Teemun. Nhưng điều đặc biệt thú vị sau đó là việc chạy đua về khách sạn. Không biết ai tung tin là đội về nhất được thưởng 1000USD, rồi được tích lũy 15 tín chỉ thế vô hình chung tạo được động lực rất lớn cho mọi người. Vậy là mọi người mặc kệ hết mọi thứ để chạy thục mạng về khách sạn. Nhưng cũng thật vui và tự hào vì chính bản thân mình đã chinh phục được hệ thống tàu điện ngầm ở Quảng Châu. ^^. Thật là thú vị!

Ngày 4: 30/7/2012

IV.1 Ăn sáng tại khách sạn

IV.2 Đoàn làm thủ tục trả phòng.

Nhóm take care giúp các phụ huynh, thầy cô mang hành lí và trả thẻ phòng ở quầy lễ tân.

IV.3 Đi thăm cơ sở kinh doanh và chế tác đá quý, học cách marketing sản phẩm.

1. Hội thảo:

- Giới thiệu về quá trình hình thành và phát triển công ty từ trước tới nay.

+ ai là người sáng lập? và hiện giờ người điều hành là ai?

+ giới thiệu về sản phẩm: nguồn gốc, quy trình sản xuất, chất lượng sản phẩm ra sao.

+ mạng lưới phân phối.

Ví dụ: tại cửa hàng đá quý họ cho nhân viên nói được tiếng Việt để thuyết trình nhằm tạo được sự thân thiện và giành thiện cảm của khách hàng. Sau đó ông chủ mới xuất hiện với trình độ tiếng Việt hơn hẳn đã tạo được sự bất ngờ lớn và sự thán phục của người tham dự.

2. Cách thức marketing:

Nếu để ý thì nhân viên họ có nói: tôi sẽ mời ông chủ ra để tiếp quý vị nhưng không biết ông chủ có mặt tại công ti hay không. Hình như đây là một trong những kĩ thuật của họ, để mọi người thấy ông chủ của công ti này là người quan trọng luôn bận rộn với công việc. Thực ra một đoàn lớn như vậy thì hẳn ông chủ công ti phải thu xếp thời gian để đón tiếp đoàn.

Ông chủ của họ đã tặng cho mỗi người có mặt trong đoàn một món quà nhỏ để gây được thiện cảm và sự tin tưởng của khách hàng.

Ông chủ cũng rất khéo léo chỉ giới thiệu từng sản phẩm cho mọi người mua một lúc rồi mới giới thiệu sản phẩm khác. Tránh giới thiệu nhiều gây ra việc khó đưa ra quyết định của khách hàng.

Đáng lẽ ra một sản phẩm khi đang có giá trên trời mà phút chốc được bán với giá mặt đất thì mọi người hẳn phải nghi ngờ chất lượng sản phẩm mới đúng, đằng này lại thi nhau mua. Chứng tỏ ông chủ đã tạo được sự tin tưởng rất tốt từ phía khách hàng.

Nhận xét: Từng cử chỉ hành động, lời nói, kế hoạch tiếp thị đã được tính toán rất kĩ từ trước. Và họ thực hiện lão luyện như những tình huống tự nhiên xảy ra. Đây là kĩ năng marketing mà sinh viên chúng ta nên học tập.

IV.4 Đi mua sắm trên đường Bắc Kinh.

Đây là nơi mua sắm rất sầm uất, các mặt hàng quần áo, giày dép… rất đa dạng và sales ở những mức giá kỉ lục. Hàng hóa đẹp, chất lượng rất tốt nhưng giá cả thì rất ổn, việc lựa chọn mua sắm hàng hóa ở đây dễ hơn nhiều so với ở khu chợ Bạch Mã. Phải nói rằng đây là nơi mua sắm hàng hiệu tuyệt vời cho cả đoàn. Nhân viên bán hàng chuyên nghiệp và rất nhiệt tình.

IV.5 Đi chợ Bạch Mã.

Đây thực sự là trung tâm bán buôn quần áo lớn tại Quảng Châu. Từ phía ngoài đã thấy rất nhiều bao tải hàng cứ 100kg/bao đang chờ được xếp lên xe tải.

Chợ Bạch Mã có 8 tầng, ở tầng 7 có khu ban công được trồng cây rất đẹp.

kysu14 

Các gian hàng đều có Promotion Girls và Promotion Boys đẹp đứng tiếp thị. Mặt hàng tại mỗi cửa hàng vô cùng phong phú đa dạng nhiều mẫu mã.

IV.6 Ra ga tàu

Từ chợ Bạch Mã ra ga tàu quả là một trải nghiệm khó quên.

Từ việc hành lý của hai xe chất dồn lên một xe (do chương trình chia làm 2 nhóm khác nhau) rồi mọi người phải đứng dưới trời nắng chang chang để chờ dỡ hành lý xuống. Sau đó cùng đi bộ ra ga tàu. Chúng tôi sang đường để tới ga bằng hệ thống ngầm dưới lòng đất, hết lên cầu thang rồi lại xuống cầu thang không biết bao nhiêu lần dưới hầm (do hệ thống khu nhà ga quá rộng). Ngay cả các bạn nam còn thấm mệt, vậy mà các bạn nữ đã vượt qua được thử thách này quả là đáng khâm phục.

IV.7 Trên tàu về Nam Ninh.

Cũng như lúc đi: trước tiên cần phải nghỉ ngơi, rồi sau mới đổi chỗ ngủ cho nhau.

Tối đến sau khi ăn xuất cơm tối khá ngon lành trên tàu, tôi và mấy bạn Minh, Dũng, Trang (bạn Trang là sinh viên trường ngoài đi cùng đoàn)… lại tập trung tại khoang tàu của thầy Hiếu. Thầy trò cùng hàn huyên, kể lại rất nhiều chuyện vui trong suốt cả chuyến đi. Ấn tượng và vui nhất là mọi người cùng nhau ôn lại những kỉ niệm không thể quên được của cuộc thi trải nghiệm đi tàu điện ngầm từ bến du thuyền về khách sạn. Ai nấy cũng ôm bụng cười ra nước mắt vang rộn cả khoang tàu. Bạn Minh được dịp “nổ” ầm ầm khi kể về chuyến đi này. Ấn tượng nhất là bạn Minh có động lực lớn từ tin đồn là được tích 15 tín chỉ nên mải chạy hết tốc lực tụt cả dép và ngay lập tức nhận được ngay những nụ cười đầy cảm thông và chia sẻ của đồng đội. Trong mắt họ ánh lên những niềm vui khi có bạn bị tụt lại trong cuộc thi. Khoang bên cạnh là cô Giang, cô Thủy (đoàn hướng dẫn), phụ huynh em Liên (tiền sinh viên Thăng Long) thi nhau giở chiến lợi phẩm mua được, căng chăn lên làm rèm, tự nhiên cùng nhau hỉ hả thử hết bộ váy này đến bộ váy khác. Ai bảo là khoang tàu đông và nhỏ có thể cản trở được niềm đam mê thời trang của các cô cơ chứ. Không ngần ngại cứ tự nhiên mà lôi quần áo mới ra mà thử. Mặc vào, cởi ra, đi qua, đi lại show thời trang, trao đổi cho nhau cứ tự nhiên thôi J ^^. Ngày về cũng thật nhiều kỉ niệm và ấn tượng khó phai.  

Sau đó, tôi cùng cô Giang đi tác nghiệp chụp những bức ảnh thú vị cuối cùng trên tàu (bí mật ^^, rất thú vị nhé).


NHỮNG BÀI HỌC QUÝ BÁU

THU ĐƯỢC TỪ CHƯƠNG TRÌNH NGOẠI KHÓA HÈ

 

1. Học được sự nhanh nhẹn năng động, sự khéo léo trong giao tiếp từ các thầy cô, hướng dẫn viên, và các bạn sinh viên khác trong đoàn. Và sự đóng góp lời khuyên thật lòng của bạn Dũng cùng trong nhóm take care. Bạn đã góp ý thẳng thắn là Công hát không hay lắm. ^^

2. Học được sự nhiệt tình của các anh HDV: cụ thể là anh Duẩn và anh Đoàn. Đến tối là hết nhiệm vụ của các anh nhưng các anh vẫn nhiệt tình dẫn nhóm đi mua sắm trong cả 2 đêm ở Quảng Châu. Khi nói chuyện với anh Duẩn và cùng chia sẻ quá trình làm việc của anh, lúc đầu anh đi học tiếng Trung chỉ có 7 tháng rồi sau đó xin đi bán hàng cho người Trung Quốc để thực hành được kĩ năng ngoại ngữ cũng như học được ngữ điệu của họ (tức là cần phải thâm nhập thực tế).

3. Học cách điều hành và quản lý của thầy Hiếu, cô Giang.

4. Tinh thần trách nhiệm của anh Long, anh Bình trên chuyến xe đi từ tháp truyền hình về khách sạn. Lúc đó trên xe kiểm tra thấy thiếu một người. Mặc dù mọi người bảo đi đi nhưng các anh nhất quyết không đi, nếu đi thì xe đi còn anh ý ở lại tìm cho ra và về cùng bạn ấy. Còn không thì phải chờ bằng được bạn bị thiếu đó. Khi đã đủ người, xe mới bắt đầu chuyển bánh.

5. Anh Dương (anh trai của một bạn sinh viên trong trường) cùng nhóm, anh ấy chụp rất ít ảnh cho bản thân. Đa phần là chụp cho nhóm và mọi người trong đoàn. Sự hi sinh lớn lao cho mọi người ^^.

6. Sự hết lòng vì người bệnh của bác Nhu bố bạn Chi nhóm trưởng nhóm 6. Có em Liên bị đau bụng và không ăn được gì, bác đã thăm khám chu đáo và chỉ dẫn tỉ mỉ cách uống thuốc.

7. Sự hồn nhiên vui tươi của các em nhóm 5. Các em đã làm cho không khí trên xe trở nên náo nhiệt.

8. Sự hài hước vui tính của em Minh nhóm 5 với những câu chuyện mang lại nụ cười sảng khoái cho mọi người.

9. Sự hài hước vui tính của cặp đôi hoàn hảo thầy Phương thầy Tự.

10. Sự mạo hiểm ra quyết định của thầy Kim sau khi thầy đi tiên phong trải nghiệm trước chuyến đi này để cuối cùng quyết định đưa chương trình này vào thực tế. Đúng là phải có sự quyết đoán để đưa ra những quyết định táo bạo mới gặt hái được thành công.

11. Sự nhiệt tình của bạn Thanh trong nhóm take care đã luôn chủ động liên hệ với nhóm trưởng để xem nhiệm vụ cần phải làm và chủ động thực hiện.

12. Tinh thần trách nhiệm và gương mẫu của thầy Hiếu. Việc take care là hoàn toàn mới, nhưng thầy Hiếu đã chỉ dạy cặn kẽ những gì thầy biết.


MỘT VÀI CẢM NHẬN KHÁC

* Bên cạnh sự sầm uất của phố mua bán trên đường Bắc Kinh thì đằng sau những dãy cửa hàng lớn đó là những khu nhà cũ, với những lồng chim được cơi nới ra.

* Khi đi trên cầu dành cho người đi bộ thì tại đây có rất nhiều người bán hàng rong vì sợ công an đi tuần nên đã phải lên đây buôn bán kiếm ít tiền sinh nhai. Cùng lúc đó có cô bé chạc tuổi 19 đang ngồi ở đó với dòng chữ đã viết sẵn. Người cô bé gần như bất động, hai mắt nhìn chằm chằm vào dòng chữ như đang cầu khẩn hay oán trách một điều gì đó. Trông cô bé rất tội nghiệp. Lúc đó tôi chỉ thấy có bạn Dũng móc ra những đồng lẻ để cho cô bé. Sau đó tôi hỏi anh Đoàn HDV là cô bé ấy viết gì vậy thì anh Đoàn bảo là không để ý lắm và đây lại là cái trò lừa đảo ý mà. Cũng không biết thực hư thế nào nhưng một cô bé xinh xắn đang tuổi đi học mà làm như vậy hẳn có điều gì đó ẩn khuất. Nhưng suy cho cùng cũng là vì mảnh đời bất hạnh, hoàn cảnh xô đẩy nên mới phải làm như vậy.

Ở đâu cũng vậy, bên cạnh một thành phố tráng lệ và hiện đại thì đằng sau nó là một góc tối của xã hội với những mảnh đời bất hạnh.

*Trên du thuyền nếu để ý thì có một em nữ khá xinh xắn chạc tuổi sinh viên trong đoàn mình đang làm bồi bàn.

kysu15 

Trên chuyến du thuyền sông Châu Giang

Tôi có nghe kể là em này đang trong kì nghỉ hè ở trường nên đến đây để làm thêm kiếm chút tiền trang chải cho bản thân và gia đình. Nếu tinh ý thì hẳn ở đây có hai thái cực đang diễn ra cùng lúc:

“Một” em nữ đang làm việc để kiếm thêm tiền cho bản thân và gia đình. Đối diện với đó là đoàn sinh viên cùng chang lứa đang vui chơi một cách say mê nhiệt huyết trên đồng tiền không phải do họ làm ra mà là của người khác. Làm việc > < Vui chơi. Ngoại trừ những bạn tự đi làm có tiền để lo cho chuyến đi này thì thật vô cùng đáng khâm phục. Giả sử trên du thuyền không có em nữ này thì không sao nhưng điều gì đó đã đặt em ở đây, khiến tôi phải nhìn lại chính bản thân mình. Để sau chuyến đi này mình phải chăm chỉ nỗ lực học tập hơn nữa chăm chỉ nỗ lực làm việc hơn nữa để sớm lo được cho bản thân và gia đình, một tương lai gần sẽ tự lo được cho chuyến đi du lịch của chính mình.

Thêm ý kiến

Ý KIẾN TRÊN TINH THẦN ĐÓNG GÓP VÀ CHIA SẺ


Security code
Làm mới