Giao lưu văn hóa
PHÓNG SỰ ẢNH - ẤN TƯỢNG QUẢNG CHÂU 2012
- Chi tiết
- Chuyên mục: Giao lưu văn hóa
- Được đăng ngày 16 Tháng 8 2012
- Lượt xem: 2348
PHÓNG SỰ ẢNH CHƯƠNG TRÌNH NGOẠI KHÓA HÈ KHÁM PHÁ VĂN HÓA VÀ DU LỊCH
QUẢNG CHÂU 2012
SV : NGUYỄN LINH CHI
MSV: A18109
NHÓM 6
Sau những chuyến đi, có lẽ những gì còn đọng lại rõ ràng nhất với mỗi người đó là ký ức. Với tôi, ký ức về 5 ngày 4 đêm ngoại khóa hè 2012 cùng các thầy cô và các bạn sinh viên Thăng Long chắc chắn sẽ là một trong những khoảng ký ức tuyệt vời nhất thời sinh viên của tôi…
Đếm ngược thời gian, lội ngược hành trình …
TRƯỚC NGÀY LÊN ĐƯỜNG…
Tôi chỉ có thể diễn tả bằng ba từ : “Rất háo hức”. Đây là lần xuất ngoại đầu tiên của tôi, và điều đặc biệt hơn là được đi cùng bố,nhóm bạn thân và rất nhiều các bạn sinh viên khác.Tôi đã xem đi xem lại rất lâu lịch trình, lên mạng tìm kiếm thêm thông tin về các địa điểm trong chuyến đi, bởi tôi coi đây như là sự khép lại cho năm thứ hai của cuộc đời sinh viên, và tôi muốn nó là sự khép lại trọn vẹn nhất …
28/07/2012 - NGÀY THỨ NHẤT: MỌI THỨ ĐỀU RẤT KHẨN TRƯƠNG
Tôi và bố dậy sớm, có lẽ cũng là do tâm lí trước khi đi du lịch. Lúc đến trường thì đã có khá đông mọi người tập trung ở đây rồi. Nhóm tôi nhanh chóng liên lạc với nhau, cùng nhau sắp xếp, đánh dấu hành lí. Khi lên xe, ấn tượng đầu tiên với tôi là các anh chị hướng dẫn viên phía bạn rất nhiệt tình và năng động. Có lẽ là do mệt mỏi vì phải dậy sớm, mọi người trên xe đều im lặng, và không khí cũng có phần hơi trầm. Tuy nhiên sau một hồi động viên và khuấy động của mấy anh hướng dẫn viên, lần lượt 2 nhóm trên xe cùng lên giao lưu văn nghệ với nhau. Rất vui và thoải mái.

Bạn Công trong nhóm rất nhiệt tình giao lưu văn nghệ cùng cả xe
Xe cứ băng băng đi trên đường thẳng, tạm dời lại đằng sau ngôi trường Thăng Long yêu quý, đến với những quả đồi xanh màu lá ở Lạng Sơn. Không phải là lần đầu đi trên tuyến đường này, cũng không phải lần đầu nhìn thấy những quả đồi bạt ngàn màu xanh cây rừng, nhưng, hôm nay, đi cùng với những con người ở đây, thì tôi lại thấy tuyến đường này thật đẹp, màu lá kia thật xanh, giống như cảm xúc lúc này của tôi vậy...

Cửa khẩu Hữu Nghị Quan
Rồi cũng đến cửa khẩu Hữu Nghị. Tôi rất thích những chiếc xe điện ở đây, tất cả đều được tổ chức quy củ, và còn có cả thẻ quẹt khi đi qua chỗ trạm xe nữa. Việc làm thủ tục xuất cảnh mất khá nhiều thời gian, và thời gian làm thủ tục đó cho tôi một kinh nghiệm rằng làm việc gì cũng phải có sự kiên nhẫn và cẩn thận.

Một số thành viên nhóm cùng chụp với nhau sau khi làm xong thủ tục xuất cảnh. Dù mệt nhưng ai cũng cố“vẽ” ra một nụ cười cho … đẹp đội hình
Vậy là đã chính thức bước chân lên mảnh đất Trung Quốc mà trước đây chỉ có thể nhìn qua phim ảnh. Ăn trưa tại Bằng Tường, nhận xét đầu tiên của tôi là nhà hàng rất đẹp. Tuy nhiên có vẻ món ăn không hợp với khẩu vị của cả nhóm lắm.

Bữa cơm đầu tiên của nhóm tại Trung Quốc
Ăn xong mọi người nhanh chóng xuống xe để lên đường đến Nam Ninh, tôi và mấy người bạn cũng không quên lưu lại khoảnh khắc tại nhà hàng Quyên Quyên này, dù sao đây cũng là nhà hàng mà chúng tôi được thưởng thức những món ăn Trung Quốc đầu tiên trên đất bạn.

Trước cửa nhà hàng Quyên Quyên
Xe tiếp tục khởi hành đi Nam Ninh. Đã là buổi trưa, mọi người đều thấm mệt và đa số đều ngủ được một giấc trên xe. Đến buổi chiều, tôi lại tiếp tục được anh hướng dẫn viên Trung Quốc A Bảo giới thiệu về các đặc trưng văn hóa ở khu vực Nam Ninh. Đây là khu tự trị của dân tộc Choang, thoạt nhìn cũng không có gì khác so với các vùng miền cao của Việt Nam. Đường đi ở đây rất rộng, nhiều ngã rẽ và khá là khác biệt so với Việt Nam vì không thấy xuất hiện các chú cảnh sát giao thông. A Bảo còn kể về “Nụ cười tám răng” của các cô gái xinh đẹp làm việc ở trạm thu phí trên đường, về việc cấm xe máy lưu hành ở nơi đây từ năm 2007… Có rất nhiều câu chuyện đã được kể trên suốt tuyến đường đi, qua đó có thể thấy chính phủ Trung Quốc đã đầu tư rất nhiều cho việc phát triển cơ sở hạ tầng và du lịch nước nhà. Dọc theo những con đường đẹp nơi đây, thỉnh thoảng xuất hiện những khu nhà ổ chuột, hoặc chỉ là nhà thô mà không sơn, không trát… Và tôi biết rằng dù ở đâu, hoàn cảnh nào thì cái nghèo vẫn luôn hiện hữu.

Hình ảnh một trạm thu phí tại Nam Ninh
Vào đến khu vực trung tâm ở tỉnh Nam Ninh, các thành viên trên xe đều khá ngạc nhiên và thích thú với những chiếc xe đạp điện, xe máy điện đang lưu hành ở đây. Đường phố không có xe máy, chỉ có những chiếc ô tô con, ô tô bus, các loại xe điện trên đường. Trông thật là thoáng đãng. Chợt nghĩ là nếu giao thông ở thủ đô Hà Nội ta được như giao thông ở đây, thì nạn tắc đường chắc chắn sẽ không còn là nỗi sợ hãi của mỗi người dân mỗi khi ra đường nữa. …
Sau khi dừng chân ăn tối, cả Đoàn cùng nhau ra ga để kịp giờ lên tàu hỏa đi Quảng Châu. Thật may mắn khi nhóm tôi được sắp xếp ở cùng một toa. Tàu hỏa ở đây khá sạch sẽ, rộng rãi và việc kiểm tra vé rất cẩn thận, nghiêm ngặt. Có nhân viên của tàu đến đổi vé để lấy thẻ cứng ngay khi mới lên tàu. Tuy nhiên vì nhà vệ sinh ít mà người thì đông nên lúc làm vệ sinh cá nhân khá vất vả, phải xếp hàng. Đến tối, mọi người túm tụm nhau lại cùng nghe nhạc, kể chuyện, đến 10h tối cả tàu tắt đèn rồi mà vẫn tiếng nói cười vẫn còn rôm rả. Có lẽ vì thời gian gấp gáp chưa “tám” chuyện được nhiều nên đông đảo mọi người đều chưa muốn ngủ. Tới khi nằm trên giường rồi mà tôi vẫn không thể nào ngủ được, lại nhớ đến lời một bài hát , đại ý là “Một ngày trôi qua vội vã nhưng trong tôi có rất nhiều điều ….
29 /07/2012 - NGÀY THỨ HAI: MỞ MANG TẦM NHÌN
Buổi sáng cả nhóm tôi dậy từ sớm. Có thể thấy là mọi người đều ngủ muộn và ngủ không được sâu giấc. Chắc do lạ giường và tàu đi rung lắc khá nhiều.

Quang cảnh ga tàu Quảng Châu

Nhóm tập trung chụp hình sau khi rời ga tàu Quảng Châu
Vậy là đã đến với Quảng Châu - nơi tôi sẽ dừng chân lâu nhất trong suốt hành trình.
Dọc đường đi đến địa điểm ăn sáng, tôi đã được tận mắt chiêm ngưỡng vẻ đẹp của những cây cầu, hệ thống cơ sở hạ tầng rất hiện đại ở Quảng Châu. Như chị hướng dẫn viên nói thì có đến gần 3000 cây cầu vượt ở nơi đây. Và vì hệ thống cầu vượt rất cao lên đến 3-4 tầng cầu nên đi trên cầu có cảm giác như đi trên các nóc nhà vậy.
Bữa ăn sáng đầu tiên tại Trung Quốc J. Tôi có thể thấy được ẩm thực là niềm đam mê vô hạn của người dân nơi đây. Riêng món ăn sáng ở Quảng Châu, theo như lời chị hướng dẫn viên, thì cũng có đến trăm loại. Đa số là các loại bánh, và làm ruột đặc nên ăn rất no. Nhóm tôi còn trêu nhau chắc đợt này về phải tăng cân nhiều lắm đấy.

Cùng các bạn trong nhóm chụp hình trước cửa nhà hàng. Đằng sau chính là một hệ thống cầu vượt 4 tầng ở Quảng Châu
Tôi lại lên xe theo lịch trình. Và điểm đến là trường Đại học Ngoại ngữ Ngoại thương Quảng Đông.
Vừa đặt chân xuống cổng trường, với tôi là cả một sự ngạc nhiên. Ngôi trường này quá rộng, nhiều cây xanh, như thể cả đoàn đang đi lạc vào một công viên sinh thái vậy.

Cả đoàn lúc mới xuống xe tại cổng trường Đại học Ngoại Ngữ Ngoại Thương Quảng Đông
Chúng tôi được hướng dẫn tới sảnh tiếp khách của trường rất rộng, phía trên có treo cờ của các nước trên thế giới, nổi bật và dễ nhận thấy nhất đó chính là cờ của Việt Nam chúng ta.
Sảnh tiếp khách của trường Đại học Ngoại Ngữ Ngoại Thương Quảng Đông
Đi thêm một đoạn đường là đến phòng tiếp khách của trường. Phòng rộng, cách bố trí cũng giống như giảng đường ở Đại học Thăng Long. Tôi rất thích bài phát biểu của thầy Vương - đại diện Ban lãnh đạo và Ban quản lý du học sinh của trường. Thầy phát biểu tự tin, giọng nói mạch lạc và bài phát biểu có sự đầu tư chất lượng rất tốt. Các mục trong bài giới thiệu khá logic và không gây nhàm chán. Nhờ đó mà tôi biết được trường Đại học này rộng ra sao, có những điểm nhấn nào, biết được lịch sử của trường, về các khu vực xung quanh trường, về các món ăn đặc sắc ở Quảng Châu .... Tuy nhiên, tôi và nhiều bạn sinh viên khác cảm thấy hơi tiếc vì không được gặp thật nhiều các bạn sinh viên khác của trường để cùng giao lưu nhiều hơn, và kể cho họ nghe về Đại học Thăng Long của chúng ta, về các món ăn, văn hóa của người Việt Nam do dịp này đang trong đợt nghỉ hè của cả giáo viên và sinh viên trong trường, và hôm đó lại là ngày chủ nhật nữa. Rời khỏi hội trường rồi mà chúng tôi vẫn cứ cảm thấy tiếc …

Thầy Hiếu, cô Giang trao tặng quà lưu niệm cho thầy Vương – đại diện Ban lãnh đạo trường Đại học Ngoại Ngữ Ngoại Thương Quảng Đông

Cả đoàn chụp ảnh kỉ niệm tại sảnh chính trường Đại học Ngoại Ngữ Ngoại Thương Quảng Đông
Thầy Vương tiếp tục dẫn đoàn chúng tôi tham quan toàn thể khuôn viên trường. Các phòng học ở đây cũng bài trí như ở Đại học Thăng Long, chỉ có khoa đào tạo MBA là khác biệt. Hệ thống bàn học được sắp xếp và bố trí giống như trong các phòng hội thảo tại Liên Hợp Quốc vậy. Sân vận động thể thao rất lớn và thoáng. Tôi cũng rất ấn tượng với logo của trường này. Logo được dựng thành một khối lớn rất hoành tráng ngay trong khuôn viên trường.
Chụp ảnh bên cạnh logo trường Đại học Ngoại Ngữ Ngoại Thương Quảng Đông
Điểm dừng cuối cùng của chúng tôi trong trường là khu thư viện. Lúc bắt đầu đặt chân đến thư viện, sự thán phục của tôi đối với cơ sở vật chất nơi đây lại tăng thêm nhiều lần. Để vào được thư viện, cũng giống như ở trường chúng ta, mỗi sinh viên phải mang theo thẻ từ thì mới vào được. Khác biệt ở chỗ ở đây dùng hệ thống máy quét tự động, đưa thẻ vào thì cửa sẽ tự động mở ra.

Hệ thống cửa ra vào tự động tại thư viện trường Đại học Ngoại Ngữ Ngoại Thương Quảng Đông
Bước vào trong là cả một khuôn viên thư viện được thiết kế theo phong cách mở, không gian vô cùng dễ chịu và thoải mái. Chắc là do hệ thống ánh sáng tự nhiên được tận dụng tối đa qua mái nhà vòm kính. Thư viện có hai tầng, bước lên tầng hai là nơi để sinh viên tự học, thiết kế cũng tương tự như tầng hai ở thư viện trường ta, tuy nhiên rộng hơn và có thêm hệ thống đèn học cho từng bàn.

Hệ thống bàn tự học ở tầng 2 thư viện trường Đại học Ngoại Ngữ Ngoại Thương Quảng Đông
Cách trả sách ở thư viện nơi đây cũng rất độc đáo. Ở đây có những cây trả sách, khi đến hạn trả sách thì chỉ cần cho sách qua khe sách là được.
Hệ thống trả sách tại trường Đại học Ngoại Ngữ Ngoại Thương Quảng Đông
Trước khi ra về, cả đoàn cũng không quên chụp ảnh lưu niệm trước cửa thư viện trường Đại học Ngoại Ngữ Ngoại Thương Quảng Đông.

Cùng chụp ảnh trước cửa thư viện trường Đại học Ngoại Ngữ Ngoại Thương Quảng Đông
Sau khi thăm thư viện, thầy Vương tiễn cả đoàn ra xe. Ngồi trên xe rồi nhưng những cảm xúc từ lúc bắt đầu đặt chân đến trường Đại học Ngoại Ngữ Ngoại Thương Quảng Đông rồi đến lúc tham quan các địa điểm trong trường vẫn luôn hiện lên trong suy nghĩ và tâm trí tôi. Có thể nói diện tích rộng lớn và cơ sở vật chất là một thế mạnh của ngôi trường này, sinh viên được học ở môi trường này chắc chắn sẽ tự hào vì có được điều kiện rất tốt để học tập và trau dồi kiến thức. Và tôi cũng thấy rất tự hào vì mình đã và đang được học tại trường Đại học Thăng Long, bởi diện tích trường chúng ta có thể nhỏ hơn trường bạn, nhưng hệ thống cơ sở vật chất, trang thiết bị của trường chúng ta vẫn không hề thua kém trường bạn và thậm chí còn có phần hiện đại hơn. Họ có sân vận động bóng đá, chúng ta có sân bóng rổ, bóng chuyền. Họ có thư viện lớn 2 tầng, chúng ta có cả khu thư viện 4 tầng và hệ thống các phòng tự học hiện đại ở cả thư viện lẫn tòa nhà học chính. Sân trường họ rất nhiều cây và ghế đá, chúng ta có vườn sinh viên, hồ cá um tùm bóng mát... Đây chắc chắn không phải sự so sánh khập khiễng, bởi nếu tính về lịch sử hình thành và phát triển thì trường bạn có bề dày lịch sử hơn trường ta rất nhiều năm rồi. Và tôi cũng tin chắc rằng những bạn sinh viên Thăng Long sau khi tham quan trường Đại học Ngoại Ngữ Ngoại Thương Quảng Đông về sẽ còn cảm thấy tự hào hơn nữa về điều kiện học tập và sinh hoạt tại trường Đại học Thăng Long chúng mình …
Ăn trưa xong, chúng tôi lên xe về khách sạn. Phòng khách sạn trong cảm nhận của tôi khá rộng rãi, thoáng mát và sạch sẽ. Vì lịch trình khá sát nên chúng tôi vừa nhận phòng được khoảng một tiếng là đã phải xuống tập trung. Điểm đến tiếp theo là Siêu thị Teemun. Điều đặc biệt là chúng tôi được đi tới đó bằng tàu điện ngầm. Cả đoàn ai ai cũng háo hức. Ga tàu điện ngầm nằm rất gần khách sạn, đi bộ một lúc đã tới nơi rồi.

Sơ đồ hệ thống tàu điện ngầm tại Quảng Châu
Sau khi được các anh chị hướng dẫn viên, tình nguyện viên phía Trung Quốc hướng dẫn chi tiết đường đi và phát vé, chúng tôi chia nhau ra các cửa đứng xếp hàng để lên tàu. Lúc đầu ai cũng sợ lạc, không khí khá căng thẳng, nhưng chỉ sau điểm đỗ đầu tiên, chúng tôi đã cảm thấy tự tin hơn và chắc rằng sẽ không bị lạc (có lẽ là do chị hướng dẫn viên đứng ngay cạnh J). Chúng tôi phải chuyển qua 2 trạm trung chuyển mới đến được siêu thị. Tuy nhiên do tàu điện ngầm đi rất nhanh nên chả mấy chốc mà đến. Chị hướng dẫn viên đưa chúng tôi đến cửa siêu thị và chọn địa điểm để hẹn giờ tập trung lại. Bước vào siêu thị, tôi bị ấn tượng ngay với hệ thống các cửa hàng ở đây. Vô cùng hoành tráng và bắt mắt. Tôi cùng các bạn trong nhóm cùng nhau đi dạo vòng quanh các cửa hàng và đi hết các tầng. Các cửa hàng bố trí tương tự nhau và thời gian có hạn nên hầu như chúng tôi chỉ đi lướt được một vòng.

Quang cảnh bên trong của siêu thị Teemun
Tôi thích nhất là đi ở khu tầng hầm ở đại siêu thị Teemun, vì nó có vẻ rất giống với các gian chợ ở Việt Nam. Các nhân viên bán hàng ở đây có phong thái nhã nhặn, và thêm nhiều lần tôi được chiêm ngưỡng những “ nụ cười tám răng” . Ở đây có cả một khu bán thực phẩm. Các gian hàng cũng giống như gian hàng trong các siêu thị tại Việt Nam. Góc ồn ào nhất khu tầng hầm có lẽ là nơi bán đàn piano. Họ thuê hẳn một cô gái ngồi đánh đàn, những bản nhạc khá sôi động và lôi cuốn rất nhiều người đứng xem. Đây có thể coi là một ví dụ thực tế sinh động cho những chiêu thức marketing độc đáo mà chúng tôi đã được học. Đúng là “trăm hay không bằng mắt thấy”!
Sau khi rời siêu thị để đi ăn tối, chúng tôi tiếp tục hành trình đến với tháp truyền hình Quảng Châu. Sáng nay trên đường đi ăn sáng chúng tôi cũng đã đi qua và được chị hướng dẫn viên chỉ cho biết đó là tháp truyền hình. Nhìn qua thì cũng đã thấy rõ được độ cao của tháp, theo như chị hướng dẫn viên giới thiệu thì tháp cao tới hơn 600m. Tuy nhiên, phải đến tối như lúc này đây, mới thấy rõ độ lung linh, hoành tráng của tháp truyền hình. Cả tòa tháp được bao phủ bởi hệ thống các đèn màu rực rỡ, trông vô cùng huyền ảo và thú vị.

Tháp truyền hình Quảng Châu về đêm
Vì không lên tháp nên khoảng nửa tiếng sau là tôi theo xe trở về khách sạn. Không muốn bỏ lỡ buổi tối đầu tiên tại Quảng Châu nên nhóm tôi rủ nhau đi dạo quanh khu vực khách sạn. Đường phố buổi tối khá yên tĩnh, chỉ có ít cửa hàng còn mở cửa, đa số là khu vực bán đồ ăn. Lòng vòng một lúc, chúng tôi ghé vào McDonald's. Chúng tôi chọn quán này vì hiện tại thương hiệu này chưa có ở Việt Nam. Ngày trước tôi có đọc một bài báo mạng lý giải vì sao McDonald’s không chọn thị trường Việt Nam. Bài báo đó cho rằng vì McDonald’s thấy không cạnh tranh nổi với “VietNamese fastfood”. Có lẽ đó cũng là một lí do. Với tôi thì món ăn Việt Nam vẫn là dễ ăn nhất và ngon nhất, từ món ăn chính đến món ăn vặt. Buổi tối thứ hai của cuộc hành trình kết thúc khá muộn. Có hơi mệt đấy nhưng mà kết quả thu được thì rất nhiều, “Đi một ngày đàng, học một sàng khôn” mà….
30/07/2012 - NGÀY THỨ BA: TỰ HÀO HAI TIẾNG “VIỆT NAM”
Buổi sáng 7h00 tôi mới thức giấc. Tôi cùng nhóm bạn ăn sáng nhanh chóng để kịp giờ lên xe. Theo lịch trình thì sáng nay Đoàn chúng tôi sẽ đi đến chợ Bạch Mã. Tuy nhiên theo như chị hướng dẫn viên thì bây giờ còn sớm, chợ Bạch Mã chưa mở cửa nên xe thay đổi lịch trình, đi đến công viên Hoàng Hoa Cương – khu lăng mộ tưởng niệm người anh hùng Phạm Hồng Thái của Việt Nam trước. Chị hướng dẫn viên là người Việt Nam nhưng lập gia đình bên Trung Quốc nên vừa thành thạo tiếng Việt lại rất am hiểu về các địa danh ở Quảng Châu. Chị kể rất lâu về chiến công của liệt sĩ Phạm Hồng Thái – anh hùng đất Việt, lại kể về công viên Hoàng Hoa Cương – nơi đặt mộ chôn cất anh. Nghe chị kể, tôi cảm thấy lòng ấm áp lên rất nhiều. Chúng tôi đang nghe chuyện anh hùng dân tộc Việt Nam trên đất Trung Quốc, không ai nói ra, nhưng tôi tin trong suy nghĩ và tâm trạng thì chắc chắn mọi người đang cảm thấy rất tự hào.
Chỉ một lúc sau, xe dừng ngay trước cổng công viên. Bước qua cổng tôi lại bị cuốn hút bởi các hàng cây xanh chạy dài suốt hai hàng lối đi. Đi thẳng lên là đến khu mộ của 72 liệt sĩ hy sinh trong cuộc khởi nghĩa Quảng Châu.

Khu mộ tưởng niệm 72 anh hùng liệt sĩ
Đi sâu thêm một chút là đến mộ của liệt sĩ Phạm Hồng Thái. Mọi người trong đoàn cùng nhau thắp nén nhang trước mộ người anh hùng của dân tộc Việt Nam ta. Theo như chị hướng dẫn viên thì đây là ngôi mộ duy nhất được thắp nhang trong công viên Hoàng Hoa Cương. Trên bia mộ nổi bật dòng chữ to màu vàng bằng tiếng Việt Nam : “Mộ Liệt sĩ Phạm Hồng Thái”. Tất cả những điều này đều chứng tỏ liệt sĩ Phạm Hồng Thái được người dân nơi đây vô cùng kính trọng và ngưỡng mộ.

Thắp nhang tưởng niệm trước mộ liệt sĩ Phạm Hồng Thái
Rời khỏi công viên, chúng tôi lên đường đến khu chợ Bạch Mã. Sau khi hẹn giờ tập trung, nhóm chúng tôi cùng nhau đi vào trong chợ. Chợ có rất nhiều cửa hàng và tập trung chủ yếu là hàng hóa thời trang, quần áo. Cả khu chợ có 7 tầng và cả một hệ thống tầng ngầm. Đa số các quầy hàng đều có những cô nhân viên xinh xắn đứng ngoài để tạo điểm nhấn thu hút khách hàng. Càng lên cao đồ càng đắt và hầu như không được mặc cả. Tầng rẻ nhất là tầng hầm, bán rất nhiều loại quần áo chứ không phải chỉ chuyên về một mẫu nào đó như các tầng bên trên. Đa số các cửa hàng ở tầng hầm đều có thể mặc cả được. Đây đúng là cơ hội để chúng tôi trải nghiệm vốn tiếng trung đã học ở trường. Tuy không biết nói nhiều lắm, nhưng do đã đi khảo giá một vòng và so sánh với giá cả ở Việt Nam nên có nhiều chiếc tôi và các bạn cùng nhóm mua được rẻ đến 60-70% giá bán ban đầu mà chủ hàng đưa ra. Đúng là đi chợ Trung Quốc mà biết tiếng Trung thì rất có lợi. Đến trưa chúng tôi đi ra phía bên ngoài cửa chợ ăn mì. Tiếp đó lại đi vào khu giày dép ở phía đối diện chợ. Đi qua đi lại vài vòng nữa thì đã đến giờ tập trung, chúng tôi nhanh chóng trở lại vị trí đã hẹn.
Xe lại tiếp tục lên đường và đến địa điểm ăn tối. Điều mong chờ nhất trong bữa ăn này là chúng tôi được đi ăn tối tại nhà hàng Việt Nam. Nhà hàng nằm trên một con phố rất xinh đẹp, ngay bên cạnh khu phố đi bộ Bắc Kinh sầm uất. Tấm biển của cửa hàng nổi bật dòng chữ “Vietnamese restaurant”. Tôi và các bạn vui sướng chỉ cho nhau “Việt Nam kìa mày ơi”. Có rất nhiều người đang phải xếp hàng dài chờ phía bên ngoài nhà hàng đợi cho tới lượt mình vào ăn. Theo như chị hướng dẫn viên giải thích thì do cửa hàng làm món ăn rất ngon nên khách vẫn đến tấp nập dù đôi khi phải chờ rất lâu. Nhìn qua đã biết nhà hàng làm ăn rất phát đạt, thậm chí nhà hàng còn phải thuê thêm hẳn một tầng bên khu siêu thị đối diện để làm phòng ăn. May mắn là đoàn chúng tôi đã đặt được chỗ trước nên chúng tôi không phải chờ (đây là ưu tiên đặc biệt và cũng là may mắn lớn cho đoàn chúng tôi vì ở tại nhà hàng Việt Nam này người ta không bao giờ nhận đặt chỗ trước). Phòng ăn bài trí rất đẹp mắt, điểm trên tường là những bức hình chụp các cảnh đời sống sinh hoạt bình thường của người Việt ta. Lại phải nói thêm rằng dù chỉ là những gì bình dị như ở Việt Nam ta vẫn thấy, nhưng nhìn những hình ảnh này tại một nơi bên ngoài lãnh thổ Việt Nam, chúng tôi vẫn có những cảm xúc rất khác biệt, bồi hồi đến khó tả. Các món ăn lần lượt được mang ra, mang đậm phong cách nấu nướng của người Việt. Đây là bữa ăn mà tôi cảm thấy ngon nhất từ lúc đặt chân sang Trung Quốc. Ngon từ màu sắc, hình thức đến chất lượng. Thật tự hào vì có những người Việt Nam dù sinh sống, làm việc tại nước ngoài nhưng họ lại là những người rất thành đạt trên nơi đất khách. Tôi cũng rất cảm phục người đã sáng lập nên nhà hàng Việt Nam này, bởi nó không chỉ là kinh doanh mà còn là góp phần đưa ẩm thực Việt Nam vươn xa ra tới các nước khác thế giới.

Hình ảnh nhà hàng Việt Nam giữa lòng Quảng Châu – Trung Quốc
Tạm biệt nhà hàng ăn Việt với nhiều cảm xúc đan xen, chúng tôi lên xe thẳng tiến ra sông Châu Giang. Trên đường đi, do đi vào khung giờ cao điểm nên đường khá đông đúc. Tuy nhiên đông thì đông chỉ là xe phải đi chậm lại một chút chứ không phải là bị kẹt cứng không đi được như những lúc đi vào giờ cao điểm ở Hà Nội. Lúc đến sông Châu Giang thì trời đã sẩm tối, chúng tôi tập trung lấy vé lên du thuyền. Cũng giống như tháp truyền hình, buổi tối sông Châu Giang trở nên đẹp hơn nhờ hệ thống đèn laser muôn sắc màu dọc hai bên bờ sông và các cây cầu bắc qua nó khiến cho thành phố Quảng Châu về đêm thật lung linh, huyền ảo.
Hệ thống ánh sáng dọc hai bên bờ sông
Một trong những cây cầu bắc qua sông Châu Giang
Đặc biệt là chúng tôi lại có cơ hội chiêm ngưỡng tháp truyền hình về đêm, bởi sông Châu Giang chỉ cách tháp khoảng 125m.

Cùng chụp ảnh lúc du thuyền đi ngang qua tháp truyền hình
Rời du thuyền, để phụ huynh trong nhóm đi về khách sạn bằng taxi, tôi và các bạn còn lại trong nhóm cùng cả đoàn tham gia cuộc thi khám phá hệ thống tàu điện ngầm hiện đại tại Quảng Châu trên tuyến đường đi tàu điện ngầm từ bến du thuyền để về khách sạn. Có lẽ do được trang bị những kiến thức cơ bản từ ở nhà và sự hướng dẫn kĩ càng của thầy cô từ trước nên chúng tôi cảm thấy việc chinh phục hệ thống tàu điện ngầm không hề khó và cảm thấy rất tự tin. Cũng một phần do đã được làm quen từ hôm trước khi tới siêu thị Teemun nên mọi người đều không còn cảm thấy bỡ ngỡ nữa. Chúng tôi đi tàu điện ngầm về đến khách sạn một cách thuận lợi, nhanh chóng. Về đến nơi tôi lại thấy thêm thích thú về mức độ tiết kiệm của tàu điện ngầm. Chỉ mất có 3 tệ/người để đi từ bến du thuyền về khách sạn, trong khi phụ huynh nhóm tôi đi taxi phải mất đến hơn 21 tệ/taxi 4 chỗ. Quả là rất kinh tế J.
Sau khi về tới khách sạn, do mệt và hơi thiếu ngủ, tôi cùng nhóm bạn quyết định ở lại khách sạn. Chúng tôi cùng nhau ăn mì tôm và một số đồ ăn vặt mua được từ hôm qua, cùng nói chuyện phiếm, tán gẫu với nhau đến hơn 1h đêm. Tôi chợt nhận ra rằng, bạn bè không phải chỉ là đi chơi cùng nhau, học tập cùng nhau, làm mọi việc cùng nhau, mà quan trọng nhất là những lúc như thế này – cùng nhau chia sẻ niềm vui, sự hứng thú. Đây là những trải nghiệm và những kỉ niệm mà tôi sẽ không bao giờ quên được.
31/07/2012 - NGÀY THỨ TƯ: VỘI VÃ VÀ NUỐI TIẾC
Buổi sáng tôi cùng các bạn nhanh chóng thu xếp hành lí để kịp trả phòng khách sạn. Sau khi ăn sáng và trả phòng, chúng tôi lên xe đến Nhà tưởng niệm Tôn Trung Sơn.
Khu nhà được xây dựng khá cao so với mặt đường theo lối phong cách vô cùng độc đáo, thiết kế dựa trên mô hình bát quái. Có lẽ do người Trung Quốc rất thích số 8, vì vậy họ luôn muốn gắn số 8 với những gì thiêng liêng và trân trọng nhất. Tượng đài Tôn Trung Sơn được đặt rất cao, và như chị hướng dẫn viên Trung Quốc nói thì chính quyền và người dân yêu cầu không được phép xây dựng bất cứ tòa nhà cao tầng nào trước mặt khu nhà tưởng niệm này có chiều cao vượt quá tượng đài, tỏ ý rằng muốn ngài quan sát toàn thành phố với tầm nhìn thoáng nhất. Có thể thấy lòng tôn sùng vị lãnh tụ tài ba Tôn Trung Sơn của người dân Trung Quốc là vô cùng. Bên trong tòa nhà là một hội trường lớn, nghe nói là dùng làm nhà hát với sức chứa khoảng 4000 người. Kết cấu của ngôi nhà rất hài hòa, kết hợp được cả hai nét cổ điển và hiện đại, dọc các bức tường đều có trưng bày ảnh cùng những lời chú thích giới thiệu về Tôn Trung Sơn cũng như cách thiết kế và kiến trúc của khu nhà bằng cả tiếng Trung và tiếng Anh.

Chụp ảnh lưu niệm trước Nhà tưởng niệm Tôn Trung Sơn
Đoàn lại tiếp tục lên đường. Địa điểm tiếp theo là một công ty cơ sở kinh doanh và chế tác ngọc có ông chủ là người Việt Nam. Chúng tôi cũng được gặp mặt ông chủ, có thể thấy ông chủ còn trẻ và rất hiếu khách. Cả đoàn mua khá nhiều đồ ở đây vì hàng trông rất đẹp và giá cả hợp lí. Vậy là tôi lại được biết thêm một doanh nhân Việt Nam thành công tại Trung Quốc. ..
Vì không còn nhiều thời gian nên chúng tôi không ghé qua Công viên Việt Tú nữa mà tới thẳng khu phố mua sắm Bắc Kinh. Vì đi đúng vào đợt giảm giá nên chúng tôi mua được rất nhiều đồ ở đây. Các cửa hàng đều đông đúc khách hàng đến xem và mua đồ. Chúng tôi có khoảng 1 tiếng để đi mua sắm mà phố lại rất dài nên nhiều cửa hàng chúng tôi chỉ có thể xem lướt. Tôi và các bạn cũng có một chút nuối tiếc, nhưng đều thấy vui vì đã được đặt chân đến phố đi bộ nổi tiếng này.
Chúng tôi đi ăn trưa muộn. Bữa ăn diễn ra khá nhanh vì phải khẩn trương cho kịp giờ tàu. Ăn xong chúng tôi tập trung lên xe, vì mệt nên mọi người trên xe đều ngủ một chút để lấy lại sức. Chúng tôi đến ga tàu sớm khoảng nửa tiếng.
Sau khi lên tàu, tôi cùng một bạn nữa đi lấy các suất cơm hộp cho cả nhóm. Buổi tối tôi lại cùng nhóm bạn ngồi tán gẫu cho đến khi tàu tắt đèn. Vậy là chúng tôi đã thật sự tạm biệt Quảng Châu – thành phố xinh đẹp với muôn ngàn cây xanh và đèn điện, nơi đã lưu giữ rất nhiều kỉ niệm của sinh viên Thăng Long chúng tôi. Cứ nghĩ đến ngày mai sẽ về với Việt Nam, về với Đại học Thăng Long thân yêu, vui thì rất vui nhưng tiếc nuối thì cũng có. Nhưng tôi biết mình đã sẵn sàng trở về rồi. Zaijian GuangZhou….
01/08/2012 – NGÀY THỨ NĂM: TRỞ VỀ
Buổi sáng tàu đến Nam Ninh sớm hơn dự kiến. Chúng tôi nhanh chóng thu dọn hành lí xuống tàu. Ăn sáng xong, cả nhóm lên xe và chúng tôi gặp lại anh hướng dẫn viên Trung Quốc A Bảo vui tính. Xe đưa chúng tôi đến với Trung tâm hội nghị và triển lãm quốc tế Nam Ninh. Đây là nơi thường xuyên tổ chức các hội chợ triển lãm quốc tế ASEAN, năm nay hội chợ sẽ diễn ra vào tháng 9. Tôi rất ấn tượng với biểu tượng bông hoa màu trắng 12 cánh, theo như tìm hiểu thì 12 cánh hoa tượng trưng cho 12 dân tộc thiểu số ở tỉnh Quảng Tây.

Quang cảnh Trung tâm hội nghị và triển lãm quốc tế Nam Ninh
Rời Trung tâm hội nghị và triển lãm quốc tế Nam Ninh, chúng tôi đến tham quan cơ sở sản xuất và chế tác các sản phẩm ngọc trai Vinh Minh Cung nổi tiếng tại Nam Ninh, nghe giới thiệu về các sản phẩm của họ, sau đó đi ngang qua chiêm ngưỡng công viên Nam Hồ - lá phổi xanh của tỉnh Nam Ninh với muôn vàn cây xanh. Chúng tôi tiếp tục khởi hành về Bằng Tường. Trước khi ăn, xe đưa đoàn ghé qua một nhà thuốc để ngâm chân. Có thể thấy thuốc đông y và các đồ trang sức bằng ngọc, đá quý là hai phương diện mà Trung Quốc đầu tư và PR rất mạnh. Các sản phẩm đa dạng về chủng loại, hợp lí về giá cả.
Về đến Bằng Tường, chúng tôi lại được ăn trưa tại nhà hàng Quyên Quyên. Ở đây chỉ còn cách biên giới Việt Nam khoảng 15 phút đi xe nữa thôi nên ai cũng hồi hộp, giống hệt cảm xúc lúc sắp bước chân sang Trung Quốc vậy.
Lúc cách biên giới khoảng 5 phút, điện thoại của mọi người dần đồng loạt bắt được sóng Việt Nam. Cả xe tôi ồn ào “Về đến Việt Nam rồi” và cùng nói chuyện rất sôi nổi. Tôi nghĩ nên lấy cảnh tượng này để làm ví dụ thực tế cho bài thơ “Quê hương” của nhà thơ Đỗ Trung Quân – “Quê hương là gỉ hở mẹ - Ai đi xa cũng nhớ rất nhiều”.
Chúng tôi làm thủ tục nhập cảnh khá nhanh, sau đó lại được ngồi xe điện về đến bến đỗ xe ô tô. Ngồi trên xe rồi mà cảm xúc lúc bước chân về tới lãnh thổ Việt Nam vẫn cứ hiện hữu trên xe….
Trên xe, dù hơi mệt nhưng tôi không thể chợp mắt được. Ngồi ngắm con đường thẳng tắp, hai bên cây xanh rợp bóng mát tôi thấy lòng bình yên lạ thường. Vậy là chuyến đi đã kết thúc, có những tri thức, kinh nghiệm đã được tích lũy, có những bài học đã được rút ra, và dường như tôi cảm thấy mình trưởng thành thêm hơn nhiều…
LỜI KẾT
Khi tôi ngồi viết lại bài phóng sự này cũng là thời điểm sau chuyến đi gần 2 tuần, tuy nhiên, những ký ức mà chuyến đi mang lại cho tôi cảm tưởng chỉ cần nhắm mắt lại là tôi có thể chạm vào được. Chuyến đi đã kết thúc, và với tôi kết thúc chính là sự khởi đầu cho cái mới đẹp hơn, trọn vẹn hơn…
Là nhóm trưởng nhóm 6, em xin thay mặt nhóm gửi lời cảm ơn tới Hội đồng quản trị, Ban giám hiệu trường Đại học Thăng Long, các thầy cô giáo, các bậc phụ huynh, các anh chị hướng dẫn viên, các tình nguyện viên phía nước bạn đã đồng hành cùng chúng em trong suốt chuyến đi và tạo điều kiện tốt nhất giúp cho chúng em có được một chương trình ngoại khóa hè Quảng Châu 2012 trọn vẹn nhất. Chương trình đã mang lại cho chúng em rất nhiều kiến thức bổ ích, những trải nghiệm không dễ gì có được. Mỗi chuyến đi là một câu chuyện, em mong trường mình sẽ còn có nhiều chương trình ngoại khóa hơn nữa, để sinh viên Đại học Thăng Long của chúng ta qua những chuyến đi mới lại có thêm những câu chuyện mới và những kiến thức bổ ích mới …. làm hành trang vững bước trên con đường sự nghiệp sau này.
- CHƯƠNG TRÌNH HỌC TẬP VÀ TRẢI NGHIỆM CUỘC SỐNG DU HỌC SINH TẠI HỌC VIỆN QUẢN LÍ SINGAPORE VÀ MALAYSIA (05/04/2013)
- GIAO LƯU “CHIA SẺ KINH NGHIỆM CỦA SINH VIÊN TRONG CHUYẾN HỌC TẬP, GIAO LƯU VĂN HÓA TẠI HỌC VIỆN QUẢN LÝ SINGAPORE” (21/12/2012)
- Kết quả chương trình học tập - giáo lưu văn hóa tại Học viện Quản lí Singapore (14/12/2012)
- GIỚI THIỆU VÀ HƯỚNG DẪN CÁCH THỨC ĐI TÀU ĐIỆN NGẦM CAO TỐC TẠI SINGAPORE (17/11/2012)
- THÔNG BÁO SỐ 10: LỊCH HOẠT ĐỘNG HỌC TẬP TUẦN 3 (12/11 - 17/11) CHO ĐOÀN SINH VIÊN THAM GIA CHƯƠNG TRÌNH SINGAPORE (12/11/2012)
- THÔNG BÁO SỐ 9: NỘI DUNG, KẾ HOẠCH BUỔI HỌC GIAO LƯU TIẾNG ANH SỐ 3 (NGÀY 9/11/2012) CHO ĐOÀN SINH VIÊN THAM GIA CHƯƠNG TRÌNH SINGAPORE (08/11/2012)
















